Làm thế nào để trở thành Thung lũng Silicon? 34 minutes of reading

Làm thế nào để trở thành Thung lũng Silicon? 

(Paul Graham, Tháng 5 năm 2006)

Liệu chúng ta có thể mô phỏng Thung lũng Silicon ở một nơi khác không, hay liệu rằng Thung lũng Silicon là độc nhất?

Thật ra không có gì ngạc nhiên nếu chúng ta không thể mô phỏng Thung lũng Silicon ở các quốc gia khác, bởi cũng không thể nhân bản mô hình này ngay cả ở hầu hết các nơi khác tại Mỹ. Vậy yếu tố gì là cần thiết để tạo nên một Thung lũng Silicon? [1]

Điều cần thiết chính là yếu tố con người phù hợp. Nếu chúng ta có thể chuyển 10 nghìn người từ Thung lũng Silicon sang Buffalo, thì Buffalo sẽ trở thành Thung lũng Silicon.

Đây chính là một sự thay đổi nổi bật so với quá khứ. Cho đến tận một vài thập kỷ trước, địa hình chính là vận mệnh của các thành phố. Tất cả thành phố lớn đều nằm trên các tuyến đường thuỷ, bởi những thành phố lớn này đã tạo ra của cải vật chất từ giao thương, và đường thuỷ là phương thức vận chuyển kinh tế duy nhất.

Giờ đây, chúng ta có thể xây dựng một thành phố tuyệt vời ở bất cứ đâu nếu chúng ta có thể đưa những con người phù hợp đến đó. Vậy câu hỏi là làm thế nào để tạo ra một Thung lũng Silicon: Ai là những người phù hợp, và làm thế nào để thu hút họ chuyển đến đó?

Hai kiểu người

Tôi nghĩ rằng chúng ta chỉ cần đúng hai kiểu người để tạo nên một trung tâm công nghệ: Đó là những người giàu và những kẻ mọt sách. Họ chính là những thuốc thử giới hạn trong chuỗi phản ứng tạo nên các công ty khởi nghiệp, bởi họ là những người duy nhất chứng kiến giai đoạn đầu của các công ty khởi nghiệp. Những người khác sẽ dịch chuyển theo.

Sau khi quan sát nhận thấy: Tại Mỹ, các thành phố chỉ trở thành trung tâm khởi nghiệp khi và chỉ khi ở đó có cả những người giàu và những kẻ mọt sách. Không mấy công ty khởi nghiệp tại Miami, bởi dù thành phố đó toàn những người giàu, nhưng lại có rất ít mọt sách. Đó không phải là nơi mà những kẻ mọt sách yêu thích.  

Trong khi đó, tại Pittsburgh vấn đề hoàn toàn ngược lại: rất nhiều mọt sách nhưng lại không có người giàu. Các khoa Khoa học máy tính hàng đầu tại Mỹ nằm tại MIT, Stanford, Berkeley, và Carnegie-Mellon. MIT đem đến Tuyến đường 128. Stanford và Berkeley tạo ra Thung lũng Silicon. Nhưng còn Carnegie-Mellon? Các ghi chép đã bỏ qua tại chính điểm đó. Phía dưới danh sách, chúng ta có Đại học Washington sản sinh một cộng đồng công nghệ cao tại Seattle, và Đại học Texas ở Austin lập nên một cộng đồng ở Austin. Nhưng điều gì đã xảy ra tại Pittsburgh? Và cả tại Ithaca, quê hương của Đại học Cornell, cũng thuộc top đầu trong các khoa Khoa học máy tính?

Theo tác giả, người lớn lên tại Pittsburgh và học đại học tại Cornell, thời tiết rất tệ, đặc biệt là vào mùa Đông, và nơi đây không có thành phố cổ thú vị để bù đắp cho điều dở tệ đó, giống như ở Boston. Người giàu không muốn sống ở Pittsburgh hay Ithaca. Do vậy, mặc dù có rất nhiều kỹ sư công nghệ giỏi có thể bắt đầu khởi nghiệp, nhưng lại không có ai để đầu tư cho họ.

Không phải là các quan chức

Liệu chúng ta có thật sự cần những người giàu? Không phải chính phủ cũng có thể đầu tư cho những mọt sách sao? Rất tiếc là trong thực tế việc đó không thật sự khả thi. Các nhà đầu tư khởi nghiệp đổi mới sáng tạo không giống những người giàu thông thường khác. Họ thường có rất nhiều kinh nghiệm trong việc kinh doanh công nghệ. Việc này (a) giúp họ có thể lựa chọn đầu tư phù hợp, và (b) đồng nghĩa rằng họ có thể đưa ra lời khuyên và kết nối cho công ty khởi nghiệp, và đương nhiên bao gồm cả hỗ trợ tài chính. Và thực tế họ sẽ nhận được một khoản từ kết quả kinh doanh khiến họ để tâm đến khoản đầu tư của mình hơn.

Bản chất của quan chức chính phủ hoàn toàn ngược lại với những nhà đầu tư khởi nghiệp. Ý tưởng các quan chức đi đầu tư khởi nghiệp thực sự không phù hợp. Điều này sẽ giống như cho các nhà toán học điều hành Tạp chí Vogue (tạp chí thời trang) – hoặc chính xác hơn là, các biên tập viên Vogue lại đi biên soạn một tạp chí toán học. [2]

Các nhà đầu tư khởi nghiệp thì phải cạnh tranh với các chuyên gia có nhiều kinh nghiệm và động lực hơn. Ngay cả những tập đoàn có các nhóm đầu tư mạo hiểm nội bộ cũng thường cấm họ tự đưa ra các quyết định đầu tư. Hầu hết họ chỉ được phép đầu tư vào các giao dịch mà một công ty đầu tư mạo hiểm tư nhân uy tín khác sẵn sàng đóng vai trò là nhà đầu tư chính.

Không phải là những tòa nhà

Nếu bạn đặt chân đến Thung lũng Silicon, cái bạn thấy sẽ là những tòa nhà. Nhưng điều đã tạo nên Thung lũng Silicon lại là con người, chứ không phải là những tòa nhà. Thi thoảng, tôi có đọc về những nỗ lực để thiết lập các “công viên công nghệ” ở các nơi khác, như thể yếu tố chính của Thung lũng Silicon là không gian văn phòng. Một bài báo viết về Sophia Antipolis khoe khoang về các công ty đặt trụ sở tại đó gồm Cisco, Compaq, IBM, NCR, và Nortel. Nhưng người Pháp có lẽ không nhận ra rằng đó là không phải các công ty khởi nghiệp?

Xây dựng các tòa nhà văn phòng cho công ty công nghệ sẽ không đem đến một Thung lũng Silicon, bởi giai đoạn quan trọng nhất của một công ty khởi nghiệp xảy ra trước khi họ muốn có văn phòng làm việc. Giai đoạn then chốt là khi 3 người sáng lập cùng nhau làm việc trong một căn hộ. Bất kể ở đâu, miễn công ty nhận được vốn, thì công ty đó sẽ tồn tại. Chất lượng được định nghĩa của Thung lũng Silicon không phải là Intel hay Apple hoặc Google có văn phòng ở đó, mà là các tập đoàn này đã được bắt đầu ở đó.

Như vậy, nếu bạn muốn mô phỏng Thung lũng Silicon, điều bạn cần sao chép là khi 2 hay 3 nhà sáng lập cùng ngồi quanh cái bàn ăn và quyết định thành lập một công ty. Và để đạt được điều đó, bạn cần phải có những người đó.

Các trường đại học

Điều thú vị là, tất cả những gì bạn cần là con người. Nếu bạn có thể thu hút một số lượng lớn những kẻ mọt sách và những nhà đầu tư cùng sống tại một nơi nào đó, bạn có thể mô phỏng Thung lũng Silicon. Và cả hai nhóm người này đều có tính dịch chuyển cao. Họ sẽ đến những nơi cuộc sống chất lượng. Vậy điều gì khiến một nơi trở nên lý tưởng đối với cả hai đối tượng này?

Điều những kẻ mọt sách thích là những kẻ mọt sách khác. Những người thông minh sẽ tới nơi những người thông minh khác đang ở. Và cụ thể, là tới những trường đại học lớn. Về lý thuyết, cũng có những cách khác để hấp dẫn họ, nhưng cho tới nay trường đại học dường như là nơi không có gì bàn cãi. Tại Mỹ, không có trung tâm công nghệ nào thiếu các trường đại học hàng đầu, hoặc ít nhất là các khoa Khoa học máy tính hàng đầu.

Như vậy, nếu muốn tạo nên một Thung lũng Silicon, điều bạn cần không chỉ là một trường đại học, mà phải là một trong những trường đại học hàng đầu thế giới. Ngôi trường này phải đủ tốt và như một thỏi nam châm thu hút những người giỏi nhất từ khắp mọi nơi. Điều đó đồng nghĩa là ngôi trường này phải nổi bật ngang với các nam châm hiện tại như MIT và Stanford.

Điều này nghe thì có vẻ khó, nhưng thật ra có thể lại khá dễ. Nhiều giáo sư chia sẻ rằng khi họ quyết định nơi họ muốn làm việc, họ sẽ cân nhắc một yếu tố tiên quyết là chất lượng của các giảng viên khác. Yếu tố thu hút các giáo sư đến làm việc đó là đồng nghiệp giỏi. Vì vậy nếu chúng ta có thể tuyển dụng hàng loạt, một số lượng đáng kể các nhà nghiên cứu trẻ giỏi nhất tới làm việc, chúng ta có thể tạo nên một trường đại học hàng đầu từ con số “0” chỉ trong một đêm. Và chi phí để làm được điều đó lại không hề tốn kém chút nào. Nếu chúng ta trả tiền thưởng tuyển dụng cho 200 người là 3 triệu USD mỗi người, chúng ta sẽ có một đội ngũ giáo sư và giảng viên mà không đâu trên thế giới có thể cạnh tranh được. Và từ thời điểm đó, chuỗi phản ứng dây chuyền sẽ tự duy trì. Như vậy bất kể phí tổn hết bao nhiêu để thành lập một trường đại học trung bình, chỉ cần thêm khoảng nửa tỷ USD nữa là bạn có thể có được một trường đại học hàng đầu. [3]

Cá tính riêng

Tuy vậy, nếu chỉ mở một trường đại học thì sẽ không đủ để tạo thành một Thung lũng Silicon. Trường đại học chỉ là hạt giống cho việc xây dựng một Thung lũng Silicon. Và hạt giống cần được gieo trồng đúng nơi, vì nếu không nó sẽ không thể nảy mầm được. Nếu đặt một trường đại học ở sai chỗ, bạn sẽ chỉ tạo ra Carnegie-Mellon.

Để tạo ra những công ty khởi nghiệp, trường đại học của bạn phải đặt ở một thành phố có nhiều điểm hấp dẫn khác ngoài ngôi trường đại học. Đó phải là nơi các nhà đầu tư muốn sinh sống và sinh viên muốn ở lại sau khi tốt nghiệp.

Cả hai nhóm trên đều thích những thứ giống nhau, bởi hầu hết các nhà đầu tư khởi nghiệp đều xuất phát điểm là mọt sách. Vậy những kẻ mọt sách thường tìm kiếm điều gì tại một thành phố? Gu của họ cũng không hoàn toàn khác biệt so với những người bình thường khác, bởi nhiều nơi tại Mỹ họ thích hầu hết cũng là các tụ điểm du lịch lớn như: San Francisco, Boston, Seattle. Nhưng gu của họ cũng không thể quá phổ thông, bởi họ cũng không thích các điểm du lịch lớn khác như New York, Los Angeles, hay Las Vegas.

Đã có rất nhiều bài viết về “tầng lớp sáng tạo” xuất hiện gần đây. Luận điểm của họ chủ yếu là sự giàu có xuất phát từ các ý tưởng, và các thành phố sẽ chỉ thịnh vượng khi họ có thể thu hút được những người có ý tưởng. Điều này gần như chắc chắn là đúng, bởi đây chính là cơ sở cho sự thịnh vượng của Amsterdam 400 năm về trước.

Thị hiếu của những kẻ mọt sách cũng tương tự như của tầng lớp sáng tạo. Ví dụ, họ thích những khu phố cổ được bảo tồn tốt thay vì những vùng ngoại ô giống nhau y đúc, cũng như những tiệm ăn và cửa hàng địa phương thay vì các chuỗi nhà hàng nhan nhản. Giống như phần còn lại của tầng lớp sáng tạo, họ muốn sống tại một nơi nào đó có cá tính riêng.

Vậy cá tính riêng chính xác là gì? Tôi nghĩ đó là cảm giác mỗi một toà nhà là một tác phẩm của một nhóm người riêng biệt. Một thành phố có cá tính riêng là một thành phố không bị xây dựng hàng loạt. Như vậy, nếu bạn muốn tạo nên một trung tâm khởi nghiệp, hay bất kỳ thành phố nào muốn thu hút “tầng lớp sáng tạo”, thì bạn có thể phải hạn chế các dự án phát triển lớn. Khi một khu đất lớn được phát triển bởi chỉ một tổ chức, bạn luôn có thể cảm nhận được. [4]

Hầu hết những thành phố có cá tính riêng đều là các thành phố cổ, nhưng không có nghĩa là nó luôn luôn như thế. Các thành phố cổ có hai ưu thế, cụ thể là, các toà nhà ở sát nhau hơn bởi chúng được xây dựng trước khi có sự xuất hiện của ô tô, và các thành phố này muôn hình muôn vẻ hơn, bởi các tòa nhà ở những thành phố này được xây dựng theo từng toà nhà một. Chúng ta vẫn có thể có được điều đó, miễn là các quy chuẩn xây dựng được đặt ra cụ thể là đảm bảo mật độ xây dựng và cấm phát triển trên quy mô lớn.

Một hệ quả của việc đó là phải tránh xa nhà phát triển lớn nhất: chính phủ. Chính phủ luôn đặt ra vấn đề rằng làm thế nào để xây dựng một Thung lũng Silicon. Chính cách đặt vấn đề như thế này đã khiến việc khởi tạo một Thung lũng Silicon thất bại ngay từ bước đầu tiên. Bởi chúng ta không xây dựng một Thung lũng Silicon, chúng ta cần để Thung lũng Silicon dần phát triển.

Những kẻ mọt sách

Nếu chúng ta muốn thu hút những kẻ mọt sách, thì phải có nhiều hơn một thành phố với cá tính riêng. Chúng ta sẽ cần một thành phố với một cá tính phù hợp. Mọt sách là một tập hợp con riêng biệt của tầng lớp sáng tạo, với một thị hiếu khác hoàn toàn so với những người còn lại. Ta có thể thấy rất rõ điều này ở New York, nơi mà có rất nhiều người làm sáng tạo, nhưng lại có rất ít những kẻ mọt sách. [5]

Những kẻ mọt sách thích một thành phố nơi mọi người sẽ có thể vừa đi vừa cười. Điều này khiến ta phải loại trừ LA, nơi mà không ai đi bộ, và cả New York, nơi mà ai cũng đi bộ nhưng không ai cười. Khi tôi đang học cao học tại Boston, một người bạn ở New York đến thăm tôi. Trên tàu điện ngầm trở về từ sân bay, cô bạn ấy hỏi tôi “Tại sao ai ở đây cũng cười vậy?” Tôi nhìn xung quanh mình, và đâu có ai cười đâu. Họ chỉ nhìn như họ đang cười nếu so sánh với những biểu cảm khuôn mặt mà cô ấy đã từng quen thuộc.

Nếu bạn từng sống tại New York, bạn sẽ biết những biểu cảm đó có từ đâu mà ra. New York là nơi mà tâm trí của bạn có thể đang háo hức, nhưng thân thể của bạn biết rằng nó đang trải qua một khoảng thời gian tồi tệ. Mọi người hầu hết không tận hưởng việc sống tại đó mà họ chỉ cam chịu ở đó bởi sự náo nhiệt. Và nếu bạn thích những loại hình náo nhiệt, không nơi nào có thể sánh với New York được. New York là trung tâm của sự hào nhoáng, là nam châm của tất cả những gì ngắn hạn về cá tính và sự nổi tiếng.

Những kẻ mọt sách không quan tâm tới sự hào nhoáng, nên trong mắt họ sự hấp dẫn của New York vẫn là một điều bí ẩn. Những người thích sống ở New York sẽ phải trả một gia tài để có một căn hộ nhỏ, tối và ồn ào để sống tại nơi có những người sành điệu cho là tuyệt vời. Còn đối với những kẻ mọt sách thì họ nhìn vào giao kèo đó và chỉ thấy là phải trả một gia tài cho một căn hộ nhỏ, tối và ồn ào.

Những kẻ mọt sách sẵn sàng trả cao hơn để có thể sống ở một thành phố nơi có những người thật sự thông minh, nhưng sẽ không trả nhiều quá cho việc đấy. Đây chỉ đơn giản là quy luật cung cầu: hào nhoáng thì phổ biến, nên bạn sẽ phải chi nhiều cho sự hào nhoáng đó.

Hầu hết người mọt sách thích những thú vui yên tĩnh hơn. Họ thích quán cà phê thay vì những vũ trường; thích tiệm sách cũ thay vì những cửa hiệu thời trang; thích leo núi thay vì đi nhảy; thích ánh mặt trời thay vì những tòa nhà cao tầng. Thiên đường của những kẻ mọt sách là Berkeley hoặc Boulder.

Giới trẻ

Những kẻ mọt sách trẻ là những người bắt đầu khởi nghiệp, vì vậy rõ ràng các thành phố phải có những yếu tố để hấp dẫn họ. Tất cả trung tâm khởi nghiệp tại Mỹ đều là những thành phố mang hơi hướng trẻ trung, nhưng không có nghĩa là đó phải là một thành phố mới. Cambridge là thành phố lâu đời nhất nước Mỹ, nhưng Cambridge vẫn đem đến cảm giác trẻ trung vì thành phố tập trung đông sinh viên.

Nếu muốn tạo nên một Thung lũng Silicon, điều chúng ta không thể làm đó là một lượng lớn dân số đang sống ù lì.  Thật lãng phí thời gian nếu cố gắng thay đổi số phận của một thành phố công nghiệp đang suy tàn như Detroit hay Philadelphia bằng cách cố khuyến khích người dân nơi đây khởi nghiệp thành những trung tâm khởi nghiệp sáng tạo.  Các thành phố công nghiệp đó vốn đã có nhiều sự thúc đẩy sai định hướng. Nên bắt đầu xây dựng từ đầu các thành phố nhỏ hoặc tốt hơn nữa là, chọn một thành phố những người trẻ đã đổ xô đến.

Vùng Vịnh là một cục nam châm thu hút những người trẻ và đầy hứa hẹn trong nhiều thập kỷ trước khi vùng này gắn liền với công nghệ. Đó là nơi mà mọi người tới để kiếm tìm những thứ mới mẻ. Và vì vậy, nơi đây đã trở thành mảnh đất đầy sức hút như California. Nhưng vẫn còn rất nhiều thứ ở đó. Nếu bạn muốn bắt đầu một đam mê mới – ví dụ, một cách mới để tập trung năng lượng, hay là một danh mục mới của những thực phẩm không được phép ăn – thì Vùng Vịnh chính là nơi để ta có thể làm những điều đó. Nếu một nơi có thể chấp nhận được những sự kỳ quặc trong quá trình khám phá những điều mới thì đó chính xác là những gì bạn muốn ở một trung tâm khởi nghiệp, bởi nếu xét về mặt kinh tế thì đó chính là những gì thuộc về khởi nghiệp. Hầu hết các ý tưởng khởi nghiệp hay có vẻ hơi điên rồ; nếu chúng rõ ràng là những ý tưởng hay thì chắc hẳn đã có người thực hiện rồi.

(Có bao nhiêu người muốn có máy tính ở căn nhà của họ? Lại thêm một công cụ tìm kiếm nữa ư?)

Đó chính là mối liên hệ giữa công nghệ và chủ nghĩa tự do. Không ngoại lệ, các thành phố công nghệ cao ở Mỹ cũng là những nơi tự do nhất. Nhưng không phải bởi vì những người theo chủ nghĩa tự do thì thông minh hơn nên mới có mối liên hệ vậy. Mà là bởi vì các thành phố tự do chấp nhận các ý tưởng kỳ quặc, mà người thông minh thì thường có ý tưởng kỳ quặc.

Ngược lại, một thành phố nổi tiếng vì sự “vững chắc” hoặc đại diện cho “những giá trị truyền thống” có thể là một nơi ổn định để sinh sống, nhưng nơi đó không bao giờ có thể trở thành một trung tâm khởi nghiệp. Mặc dù cuộc bầu cử Tổng thống năm 2004 thực sự là thảm họa xét từ những khía cạnh khác, nhưng từ đó lại giúp chúng ta phân rõ bản đồ chi tiết những địa điểm như vậy.

Để thu hút giới trẻ, trung tâm của các thành phố phải được giữ nguyên vẹn. Hầu hết các thành phố tại Mỹ, trung tâm đều đã bị bỏ hoang, và hầu hết chỉ có khu vực ngoại ô phát triển. Sự phát triển của các thành phố tại Mỹ hầu như đã bị đảo lộn. Nhưng các trung tâm khởi nghiệp như San Francisco, hay Boston, hay Seattle thì lại không như vậy. Trung tâm ở các thành phố đó không bị thay đổi. [7] Tôi nghĩ rằng không một thành phố nào với một trung tâm hoang tàn có thể biến chuyển thành một trung tâm khởi nghiệp. Người trẻ không thích sống ở vùng ngoại ô.

Tôi nghĩ rằng tại Mỹ có hai thành phố có thể trở thành Thung lũng Silicon mới đó chính là Boulder và Portland. Cả hai đều mang đến cảm giác sôi động thu hút giới trẻ. Nếu cả hai thành phố muốn trở thành Thung lũng Silicon thì họ chỉ cần có thêm một trường đại học hàng đầu.

Time

Liệu tất cả những gì ta cần có phải là một trường đại học chất lượng ở gần một thành phố thu hút? Đó là tất cả những gì cần thiết để tạo nên Thung lũng Silicon ban đầu. Thung lũng Silicon bắt đầu từ William Shockley, một trong những nhà sáng chế chất bán dẫn. Ông thực hiện nghiên cứu đạt giải Nobel tại Bell Labs, nhưng khi ông bắt đầu mở công ty riêng vào năm 1956 thì ông chuyển tới Palo Alto. Vào thời điểm đó, việc này vốn được xem là không bình thường. Vậy tại sao ông  làm như vậy? Bởi đó là nơi ông đã lớn lên, và luôn nghĩ về nó với nhiều kỷ niệm đẹp. Ngày nay, Palo Alto là vùng ngoại ô nhưng trước đó thì Palo Alto là một thành phố đại học quyến rũ – một thành phố lôi cuốn với thời tiết tuyệt đẹp và chỉ cách San Francisco 1 giờ.

Các công ty đang thống trị Thung lũng Silicon đều có nguồn gốc từ Shockley Semiconductor. Shockley vốn là một ông chủ khó tính. Vào năm 1957, những nhân viên thân cận của ông – “tám kẻ phản bội” – đã rời công ty để thành lập một công ty mới là Fairchild Semiconductor. Trong số họ có Gordon Moore và Robert Noyce, những nhà sáng lập của Intel, và Eugene Kleiner, nhà sáng lập của quỹ đầu tư mạo hiểm Kleiner Perkins. 42 năm sau, Kleiner Perkins đầu tư vào Google, và đối tác phụ trách cho thương vụ này là John Doerr, người đến Thung lũng Silicon vào năm 1974 để làm cho Intel.

Vì vậy, mặc dù nhiều công ty tại Thung lũng Silicon không có liên quan gì tới việc kinh doanh silicon, thì họ đều ít nhiều có mối liên hệ với Shockley. Bài học ở đây chính là: công ty khởi nghiệp sẽ sinh ra công ty khởi nghiệp. Người làm cho công ty khởi nghiệp rồi sẽ tự khởi nghiệp. Người trở nên giàu có nhờ khởi nghiệp sẽ lại đầu tư tiền vào các công ty khởi nghiệp. Tôi nghĩ rằng kiểu tăng trưởng tự nhiên như này là cách duy nhất để tạo thành một trung tâm khởi nghiệp bởi đây là cách duy nhất để phát triển  những chuyên môn cần thiết.

Điều này đem đến hai ý nghĩa quan trọng. Thứ nhất là thời gian rất quan trọng để có thể phát triển một Thung lũng Silicon. Trường đại học có thể tạo trong một vài năm, nhưng cộng đồng khởi nghiệp xung quanh phải phát triển một cách có hệ thống. Chu kỳ này bị giới hạn bởi thời gian để giúp một công ty khởi nghiệp thành công, có thể dao động trong khoảng 5 năm.

Hàm ý khác của giả thuyết tăng trưởng có hệ thống là chúng ta không thể “kiểu là” một trung tâm khởi nghiệp. Chúng ta hoặc là có một dây chuyền phản ứng tự duy trì, hoặc không. Các quan sát đã chứng thực cho điều này: các thành phố hoặc là trung tâm khởi nghiệp, hoặc là không. Không có gì nằm ở giữa hai định nghĩa đấy. Chicago là khu vực đô thị lớn thứ 3 tại Mỹ. Dưới góc độ là nơi bắt đầu của các công ty khởi nghiệp thì Chicago còn khiêm tốn hơn so với Seattle – thành phố lớn thứ 15 tại Mỹ.

Tin tốt là mặc dù hạt giống ban đầu có vẻ trông nhỏ bé. Tuy bản thân Shockley Semiconductor không quá thành công nhưng cũng đủ lớn. Điều này dẫn đến một số lượng lớn các chuyên gia về một công nghệ mới quan trọng quy tụ tại một nơi họ đủ thích để ở lại.

Cạnh tranh

Đương nhiên, một Thung lũng Silicon bản sao phải đối mặt với một trở ngại mà bản gốc không gặp phải: là cạnh tranh với Thung lũng Silicon. Liệu nó có thể cạnh tranh được với Thung lũng Silicon không? Câu trả lời là có thể.

Một trong những lợi thế của Thung lũng Silicon là các quỹ đầu tư mạo hiểm. Vào thời điểm của Shockley những quỹ đầu tư này không hề tồn tại. Trên thực tế, Shockley Semiconductor và Fairchild Semiconductor đều không phải là công ty khởi nghiệp theo cảm quan của chúng ta. Đó là các công ty con – của Beckman Instruments và Fairchild Camera và Instrument. Những công ty đó dường như sẵn sàng thành lập chi nhánh tại bất kỳ nơi đâu mà các nhà chuyên gia muốn sống.

Nhưng các nhà đầu tư mạo hiểm chuộng việc đầu tư vào các công ty khởi nghiệp nằm trong bán kính một tiếng lái xe. Họ thường dễ để mắt tới các công ty khởi nghiệp lân cận. Nhưng nếu họ chú ý tới các công ty ở thành phố khác thì họ thích công ty khởi nghiệp đó chuyển trụ sở về gần với nhà đầu tư hơn. Họ không muốn phải di chuyển để tham dự các cuộc họp hội đồng quản trị, và trong bất kỳ trường hợp nào thì tỷ lệ thành công cao hơn tại các trung tâm khởi nghiệp.

Hiệu ứng trung tâm của các quỹ đầu tư mạo hiểm là hiệu quả kép: Họ khiến cho các công ty khởi nghiệp hình thành xung quanh họ, và những công ty khởi nghiệp đó đem đến nhiều công ty khởi nghiệp hơn thông qua các thương vụ mua lại. Mặc dù điều đầu tiên đã không còn quá rõ rệt bởi chi phí để khởi nghiệp không còn đắt đỏ trong một số lĩnh vực, nhưng điều thứ hai dường như ngày càng rõ hơn bao giờ hết. Ba trong số những công ty “Web 2.0” được ngưỡng mộ nhất được thành lập bên ngoài các trung tâm khởi nghiệp thông thường, nhưng 2 trong số đó đã trở về với các trung tâm khởi nghiệp thông qua các thương vụ mua lại.

Những ảnh hưởng tập trung như vậy khiến việc thành lập các Thung lũng Silicon mới trở nên khó khăn hơn. Nhưng điều đó không có nghĩa là không thể. Quyền lực cuối cùng nằm trong tay những nhà sáng lập. Một công ty khởi nghiệp với những người giỏi nhất sẽ đánh bại những công ty khởi nghiệp được các quỹ đầu tư mạo hiểm nổi tiếng rót vốn, và những công ty khởi nghiệp thành công sẽ không bao giờ phải di chuyển đi đâu. Một thành phố có đủ lực để kéo những người phù hợp có thể cạnh tranh được và thậm chí là có thể vượt qua Thung lũng Silicon.

Mặc dù với tất cả sức mạnh, nhưng Thung lũng Silicon vẫn có một điểm yếu chí mạng: thiên đường mà Shockley tìm thấy vào năm 1956 bây giờ chỉ còn là một bãi đỗ xe khổng lồ. San Francisco và Berkeley là những điểm đến tuyệt vời, nhưng hai nơi này lại cách xa nhau 40 dặm. Thung lũng Silicon đúng nghĩa là một vùng ngoại ô mênh mông đơn điệu. Tuy nhiên, thời tiết tuyệt vời đã khiến Thung lũng Silicon có được lợi thế đáng kể hơn so với các khu rộng lớn đơn điệu tại hầu hết các thành phố khác của Mỹ. Nhưng một đối thủ có thể tránh việc mở rộng thì phải có đòn bẩy thật sự. Tất cả những gì mà một thành phố cần chính là nơi mà “tám kẻ phản bội” có thể đồng ý rằng họ đều muốn ở lại đây, và đó chính là những gì cần thiết để cho chuỗi dây chuyền phản ứng này bắt đầu.

Chú thích

[1] Việc con số này có thể thấp hơn là một sự thật khá thú vị. Tôi đoán rằng khoảng 500 người sẽ là đủ, kể cả họ không thể đem theo tài sản đáng kể nào với họ. Nếu tôi được chọn, thì chỉ cần 30 người có thể biến Buffalo trở thành một trung tâm khởi nghiệp lớn.

[2] Quan chức nhà nước có thể phân bổ tài trợ nghiên cứu tương đối tốt, nhưng chỉ vì (như một quỹ đầu tư mạo hiểm nội bộ) họ đã khoán việc lựa chọn các dự án cho đơn vị ngoài. Một giáo sư ở một trường đại học nổi tiếng được các đồng nghiệp ủng hộ thì sẽ nhận được tài trợ, bất kể là hồ sơ của họ đề xuất việc gì. Điều đó không áp dụng được với các công ty khởi nghiệp, bởi những nhà sáng lập không được các tổ chức hỗ trợ, và thường là những người vô danh tiểu tốt.

[3] Chúng ta sẽ phải làm tất cả mọi thứ cùng một lúc, hoặc ít nhất là cả một khoa, bởi hầu hết mọi người có xu hướng sẽ đến nếu họ biết bạn bè của họ đang ở đó. Và có lẽ ta nên bắt đầu từ không gì cả, thay vì cố gắng nâng cấp một trường đại học đã tồn tại, nếu không thì rất nhiều năng lực sẽ mất đi trong quá trình.

[4] Giả thuyết: Bất kỳ kế hoạch nào ở các toà nhà độc lập bị phá huỷ hoặc dỡ bỏ để “tái phát triển” thành một dự án đơn lẻ thì đó là sự mất mát thực sự của thành phố, trừ việc chuyển đổi các toà nhà không phải thuộc công, như các nhà xưởng. 

[5] Một số ít các công ty khởi nghiệp bắt đầu tại New York, nhưng ít hơn một phần mười trên đầu người so với ở tại Boston, và chủ yếu ở trong các lĩnh vực ít hàn lâm hơn như tài chính hoặc truyền thông.

[6] Một vài tiểu bang xanh là dương tính giả (phản ánh những quyền lực còn sót lại của đảng Dân chủ) nhưng lại không có âm tính giả. Chúng ta hoàn toàn có thể yên tâm gạt bỏ những tiểu bang đỏ.

[7] Một vài chuyên gia “tái quy hoạch đô thị” đã cố gắng phá huỷ trung tâm đô thị Boston vào những năm 1960, khiến khu vực xung quanh toà thị chính trở thành một vùng đất hoang vu ảm đạm, may rằng hầu hết các khu vực lân cận đã phản đối thành công./.

Source: Paul Graham

RELATED ARTICLES

Hà Nội, Việt Nam – Ngày 11 tháng 07 năm 2024 – Google phối hợp cùng Trung tâm Đổi mới sáng tạo Quốc gia (NIC), Bộ Kế hoạch và Đầu tư đã khởi động...
Screenshot (88)
“Lễ công bố Sổ tay về Đổi mới sáng tạo nhằm nâng cao năng lực cho doanh nghiệp” đã diễn ra vào 01/7/2024 trong khuôn khổ Hội thảo “Doanh nghiệp – Viện trường...
IMG_1702
Ngày 26/4/2024 tại TP. Hồ Chí Minh, dưới sự chủ trì của Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Trung tâm Đổi mới sáng tạo Quốc gia (NIC) và Quỹ đầu tư Do Ventures đã tổ chức...
Screenshot (77)
Tác giả: David Rotman Các mô hình ngôn ngữ lớn mới sẽ biến đổi nhiều công việc. Liệu chúng có dẫn đến sự thịnh vượng chung hay không là tùy thuộc vào chún...

CONTACT

Fill out the form below and we will be happy to assist you

Communications

Phone: 08044838

Email: info@nic.gov.vn

Business hours

Monday - Friday: 8:00 am - 5:00 pm
Sat – Sun: Closed

Address

6B Hoang Dieu, Ba Dinh District, Hanoi

6 Alley 7 Ton That Thuyet, Cau Giay District, Hanoi